Chương 41: Diệt Hắc Y trại (Hạ)

[Dịch] Trường Sinh Gia Tộc: Bắt Đầu Làm Gia Chủ Từ Năm Mười Bảy Tuổi

Tứ Nguyệt Thanh Chi

8.421 chữ

12-07-2026

Thi thể không đầu đổ ầm xuống đất. Một kiếm quỷ dị này khiến tất cả mọi người kinh hồn bạt vía.

Ngay cả Hồ Nhất Đao cũng phải hít một ngụm khí lạnh. Gã vậy mà hoàn toàn không nhìn rõ động tác xuất kiếm của Lý Hành Ca.

Xuất chiêu không chút điềm báo, thế này thì ai mà chẳng sợ?

Gã hít sâu một hơi: "Lý gia chủ, người cũng đã giết rồi, bây giờ có thể dừng tay được chưa?"

"Dừng tay? Nực cười! Hồ Nhất Đao, bây giờ đến lượt ngươi rồi!"

Lý Hành Ca khẽ cười.

"Lý Hành Ca, ngươi chớ có ức hiếp người quá đáng!"

Hồ Nhất Đao không nhịn nổi nữa, gầm lên một tiếng trầm đục.

Đường đường là kiêu hùng một phương, vậy mà Hồ Nhất Đao gã lại bị một thanh niên dồn đến bước đường này.

Thế nhưng, cơn phẫn nộ của Hồ Nhất Đao trong mắt Lý Hành Ca lại chẳng khác nào một trò hề.

"Quỳ thì sống, chiến thì chết!"

Vẫn là câu nói ấy, nhưng lại sặc mùi khiêu khích.

"Ngươi tưởng ta sợ ngươi thật chắc!"

Hai mắt Hồ Nhất Đao đỏ ngầu, sức mạnh khí huyết cường hãn lan tỏa ra xung quanh.

Gã nắm chặt thanh đại đao màu huyết sắc, toàn thân cuồn cuộn chiến ý kinh người.

Hồ Nhất Đao xuất thủ trước.

Nhát đao này cuốn theo nộ khí ngập trời, mang uy thế tựa sấm sét chém thẳng về phía Lý Hành Ca.

Nếu là trước khi đột phá, đối mặt với đòn sát phạt dốc toàn lực này của Hồ Nhất Đao, Lý Hành Ca có lẽ phải tập trung mười hai phần tinh thần mới ứng phó được.

Nhưng lúc này, tốc độ của Hồ Nhất Đao trong mắt hắn lại chậm đến cùng cực.

Lý Hành Ca tựa như chuồn chuồn lướt nước, chỉ lùi lại vài bước đã nhẹ nhàng né được cú chém toàn lực của Hồ Nhất Đao.

Nhát chém của Hồ Nhất Đao rơi vào khoảng không, giáng thẳng xuống bức tượng đá sơn thần cao hơn mười trượng, trực tiếp chẻ đôi bức tượng thành hai nửa!

Bụi mù mịt bao phủ khắp quảng trường.

"Hồ Nhất Đao, đao pháp của ngươi cũng chẳng ra làm sao."

Lý Hành Ca chắp tay sau lưng, chậm rãi bước ra từ trong màn bụi mù.

Nhìn Lý Hành Ca hoàn toàn lành lặn, mảy may không sứt mẻ một cọng tóc, Hồ Nhất Đao cứ như nhìn thấy quỷ.

Gã kinh hãi thốt lên: "Chuyện này... sao có thể chứ?"

"Ngươi, vẫn còn quá yếu."

Lý Hành Ca lắc đầu.

"Ngươi nói láo!!!"

Bị chọc giận tột độ, Hồ Nhất Đao lại một lần nữa vung đao lao về phía Lý Hành Ca.

Đao pháp bá đạo tuôn trào như thủy triều, đao sau hung hãn hơn đao trước, nhát sau bá đạo hơn nhát trước.

Thế nhưng, hết lần này tới lần khác, Lý Hành Ca đều né tránh một cách nhàn nhã như dạo bước trong sân vắng, hệt như người lớn đang trêu đùa một đứa trẻ.

Lại một đao chém hụt, hai người sượt qua nhau.

"Chỉ đến thế thôi sao?"

Lý Hành Ca lẩm bẩm.

Phải thừa nhận rằng, thực lực của Hồ Nhất Đao cũng được coi là xuất chúng trong cùng cảnh giới, đại trưởng lão bại dưới tay gã quả thực không oan.

Nhưng nếu đối đầu với hắn thì vẫn chưa thấm vào đâu.

Chênh lệch về cảnh giới, tựa như khác biệt một trời một vực.

"Chơi đủ rồi chứ, đến lượt ta!"

Lý Hành Ca khẽ thì thầm. Một luồng sóng sức mạnh vô hình từ người hắn lan tỏa ra xung quanh.

Trong thoáng chốc, cuồng phong gầm rít, cát đá xung quanh bị cuốn phăng lên, bắt đầu xoay tròn điên cuồng lấy hắn làm tâm điểm.

Trong không trung vang lên những tiếng rít gào khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Khí thế của Lý Hành Ca không ngừng tăng vọt giữa vòng xoáy, chẳng mấy chốc đã đạt tới cực hạn!

Hồ Nhất Đao chống đao, quỳ một gối xuống đất, thở hồng hộc ngước nhìn Lý Hành Ca lúc này chẳng khác nào thiên thần giáng thế.Cảm nhận được khí thế kinh người đến mức khiến người ta tuyệt vọng từ hắn lúc này.

Hồ Nhất Đao chợt bừng tỉnh ngộ, khóe miệng gã nở một nụ cười cay đắng.

"Ha ha ha ha, Khí Huyết cảnh tiểu thành! Đây chính là khoảng cách giữa thiên tài và kẻ phàm tục sao? Lão thiên khốn kiếp, ông cớ sao lại bất công đến thế! Bất công đến thế!"

Hồ Nhất Đao chĩa đao lên trời, ngửa mặt gầm thét.

Giờ khắc này, gã thật sự điên rồi.

Cuộc đời gã có thể coi là một truyền kỳ. Từ con trai của một nông phu, chỉ dựa vào một thanh đại đao mà cứ thế chém giết, mở ra một con đường thông thiên.

Hai mươi mốt tuổi tu thành Nhục Thân, bốn mươi bảy tuổi bước vào Khí Huyết.

Gã từng nghĩ bản thân là thiên tài vạn người có một.

Nếu không phải do xuất thân hèn mọn, sao đến lượt tiểu tử kia thành danh?

Nhưng hôm nay, hiện thực tàn khốc đã chà đạp không thương tiếc lên lòng kiêu hãnh của gã.

Hóa ra, trước mặt thiên tài thực sự, gã vẫn chỉ là con kiến hôi ven đường, tùy tiện giẫm một cước cũng có thể chết tươi.

"Hồ Nhất Đao, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Quy thuận Lý gia ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!"

Thực lực của Hồ Nhất Đao không tồi, Lý Hành Ca cũng nảy sinh lòng ái tài.

Nếu có thể thu phục Hồ Nhất Đao làm thuộc hạ, dùng thủ đoạn khống chế, chắc chắn sẽ tăng thêm một chiến lực đáng gờm cho gia tộc!

Lời của Lý Hành Ca kéo Hồ Nhất Đao từ trong cơn điên loạn trở về với lý trí.

Gã nhìn Lý Hành Ca, nhe răng cười gằn: "Lý Hành Ca, lão tử sống cả đời này chỉ có hai thứ cứng, một là thứ dưới háng, hai là xương cốt. Muốn lão tử làm chó sao? Không có cửa đâu!"

Khí huyết chi lực hùng hậu bắt đầu bốc cháy, nhiệt độ nóng rực nung nấu khiến hư không dường như cũng vặn vẹo theo.

Khí thế của Hồ Nhất Đao tăng vọt với tốc độ khó tin.

Cùng lúc đó, dung mạo của gã cũng lão hóa nhanh chóng đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Từ bộ dáng của một kẻ trung niên, chỉ trong vài nhịp thở, gã đã biến thành một lão già gần đất xa trời.

"Thà đứng mà chết, quyết không quỳ mà sống!"

Hồ Nhất Đao gầm lên thê lương, chĩa đao thẳng vào Lý Hành Ca, trong ánh mắt ngập tràn sự điên cuồng vô tận.

"Tự tìm đường chết!"

Khó khăn lắm mới đại phát từ bi một lần, Hồ Nhất Đao này lại không biết tốt xấu, thế mà dám chọn cách thiêu đốt khí huyết chi lực.

Lý Hành Ca nào phải loại nhân vật chính não tàn, ngu ngốc ngồi im chờ đối phương vận xong đại chiêu.

Trảm Hư rời vỏ, vang lên một tiếng kiếm minh sắc lẹm.

Thân hình Lý Hành Ca lao vút đi như chớp giật. Hồ Nhất Đao thấy thế vội vàng vung đao chống đỡ.

Hai bóng người lướt qua nhau.

Cả người lẫn đao đều vỡ nát, một cái thủ cấp bay vút lên không trung.

Trảm Hư thu vào vỏ. Vết máu dính trên lưỡi kiếm lặng lẽ bị cắn nuốt sạch sẽ, lờ mờ dường như lại tăng thêm một tia linh tính.

Thi thể đồ sộ như ngọn núi nhỏ đổ ầm xuống đất, làm bụi đất tung bay mù mịt.

Đám đầu mục còn lại tận mắt chứng kiến cảnh này, khóe mắt muốn nứt toạc ra vì phẫn nộ.

"Báo thù cho trại chủ!"

Nhị đương gia đỏ ngầu hai mắt, dẫn đầu lao tới chém giết Lý Hành Ca.

Ngoại trừ một số ít, những kẻ khác đều không chút do dự, hệt như thiêu thân lao vào lửa, lớp trước ngã xuống lớp sau lại xông lên.

"Không biết tự lượng sức mình!"

Lý Hành Ca cười lạnh một tiếng.

Hắn giơ hai tay lên, sau đó đột ngột vung mạnh ra.

Trong nháy mắt, cát bay đá chạy hóa thành Vô Thường đòi mạng, hệt như gặt cỏ, đồ sát sạch sẽ toàn bộ đám đầu mục lớn nhỏ!

Nhìn thi thể la liệt khắp nơi, nét mặt Lý Hành Ca vẫn không buồn không vui.

Còn đám lâu la nghe thấy động tĩnh chạy tới, sau khi nhìn thấy đống thi thể trên mặt đất thì đều bị dọa cho vỡ mật.

Bọn chúng vứt khôi bỏ giáp, tháo thân chạy trốn tứ tán khắp núi đồi.Chỉ sợ chậm một bước sẽ bị tên Diêm La đòi mạng kia tru sát.

Lý Hành Ca chẳng có nửa điểm hứng thú với việc giết chóc đám lâu la này, mục tiêu của hắn là bảo khố Hắc Y trại. Dù sao Hắc Y trại cũng làm ác bao năm nay, chắc chắn đã tích lũy được một lượng tài phú không nhỏ.

Khoản tài phú này, ngay cả hắn cũng phải động lòng.

Ánh mắt hắn hướng về một góc khuất, nơi đó có một bóng người đang ôm đầu run lẩy bẩy.

Lý Hành Ca chậm rãi bước tới. Thấy vậy, kẻ đó vội quỳ sụp xuống đất, dập đầu như giã tỏi van xin: "Đại nhân, cầu xin ngài, đừng giết tiểu nhân! Đừng giết tiểu nhân!"

"Dẫn ta đến bảo khố."

Lý Hành Ca mỉm cười nói.

Thế nhưng, trong mắt kẻ kia, nụ cười này lại còn đáng sợ hơn cả ác ma.

"Vâng... vâng, đại nhân, mời đi theo tiểu nhân."

Bảo khố không hề kín đáo, nằm ngay trong một thạch động ở hậu sơn.

Lý Hành Ca vung một chưởng đánh nát thạch môn nặng nề rồi bước vào trong.

Bên trong thạch động đơn sơ, vàng bạc châu báu chất đống như núi, ngoài ra còn có một số công pháp bí tịch cùng linh dược giá trị xa xỉ.

Chủng loại tuy nhiều, nhưng thứ mà tu sĩ Khí Huyết cảnh có thể dùng được lại vô cùng ít ỏi.

Nghĩ lại cũng phải, nếu có thứ dùng được thì Hồ Nhất Đao đã sớm dùng rồi.

Bước ra khỏi bảo khố.

Lý Hành Ca vỗ một chưởng lên vách đá bảo khố. Một tiếng "ầm ầm" vang lên, cự thạch sụp đổ, lối vào bảo khố hoàn toàn bị lấp kín.

Làm xong hết thảy những việc này.

Bóng dáng Lý Hành Ca chậm rãi biến mất trong bóng tối.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!